Walk with me: Bộ phim trầm và bổng về cuộc sống

Trước khi bắt đầu viết bài viết này thì mình phải suy nghĩ rất nhiều về tiêu đề bài viết, vì thực sự là không biết nên dùng từ nào để diễn tả chính xác nhất về cảm xúc của mình khi xem bộ phim Walk With Me (WWM). Đắn đo mãi thì mình cũng quyết định đặt cái tiêu đề không đâu vào đâu “Walk with me: Bộ phim trầm và bổng về cuộc sống” tại sao nó lại trầm và tại sao nó lại bổng?

Walk with me: Bộ phim trầm và bổng về cuộc sống
Walk with me: Bộ phim trầm và bổng về cuộc sống

Mở đầu bộ phim là một đoạn đọc thoại của người dẫn truyện, rất ngắn thôi sau đó là nói về những thước phim về cuộc sống của các Thầy ở Làng Mai, bộ phim được đạo diễn tái hiện lại một cách chân thực rất trầm và lặng lẽ, nó lặng lẽ đến mức mà 30p đầu phim làm mình có cảm giác rất khó chịu, khó chịu là vì nó chẳng có gì ngoài tiếng bước đi trên lá của các sư Thầy, khó chịu là vì giữa một phòng ăn rộng lớn mà không nghe bất kì tiếng nói cười đùa nào, chỉ nghe được tiếng các Thầy ăn những miếng bánh đậu phộng nghe xột xoạt, khó chịu vì cảm giác cả rạp chiếu phim im lặng không nghe tiếng động chỉ nghe được tiếng gió của những chiếc máy lạnh, và có hàng tá chuyện khó chịu khác …….

Nếu bạn có đọc giới thiệu về phim thì chắc bạn cũng biết là để thực hiện bộ phim này thì đoàn làm phim đã từng ăn ở 1-2 năm ở Làng Mai để có thể trải nghiệm được cuộc sống tại đây và bộ phim được dựng lại từ những buổi trò truyện của thầy TNH và bộ phim là một hành trình dài về những chuyến đi của thầy TNH, có những đoạn mà mình thật sự cảm thấy rất khó hiểu, khó hiểu là vì sao khi xuất gia thì những Phật tử lại khóc, học khóc vì cái gì? có phải là khóc vì hối hận cho quyết định của mình hay khóc vì cảm thấy hạnh phúc vì tìm được con đường đáng lẽ mình nên đi từ sớm?

Nếu bạn là một người theo đạo Phật, bạn là người tôn sùng thầy Thích Nhất Hạnh (TNH) mà đi coi bộ phim này thì tốt nhất là nên dẹp ngay ý nghĩ đó đi, vì WWM không kể về TNH mà nó kể về Làng Mai, kể về những con người ở Làng Mai kể về cách mà họ sống, họ tìm được ra chính cuộc đời của mình tại đây và một điều nữa là khi xem WWM thì mình có cảm giác như là nó không có kịch bản không có lời thoại, mọi chuyện nó được đi theo một quy luật tự nhiên.

Sau khi xem WWM thì mình nhận ra cuộc sống này đừng nên quá vội, khi càng vội chúng ta càng dễ mắc sai lầm, sai lầm càng nhiều thì tâm hồn của mình dễ bán cho quỷ dữ trong mỗi chúng ta, trong phim có những đoạn chỉ đơn giản quay lại cảnh các Thầy gõ chuông chùa đọc kinh kèm theo tiếng gió và tiếng xào xạc. Viết đến đây tự dưng lại hết cảm xúc về bộ phim, bài viết này mình cũng chỉ chia sẻ quan điểm cá nhân về bộ phim những gì mình thấy, mình nghĩ ra được.

Walk with me: Bộ phim trầm và bổng về cuộc sống
5 (100%) 3 votes